ông bà đã về chung 1 nhà...
ông bà dọn qua nhà được gần 3 tuần rồi, ở đây thì mát mẻ và không ồn ào đường tàu như bên phòng cũ nữa. Hằng ngày, bà cũng không cần chạy qua chạy lại để nấu cơm rồi về phòng như trước nữa. Về cơ bản, như thế này là điều kiện quá tốt rồi.
Tuy nhiên, tháng này ông gặp khá nhiều vấn đề về sức khỏe, và ông bà chi tiêu khá nặng tay cho đầu tư xe cộ, tiền phòng cháu ạ. Sau vụ đi Bạch Mã về, ông cứ bị sưng chân, rồi hết sưng chân lại bị lở loét ra. Bà vừa sợ, vừa lo không biết rằng..chân của ông có giống như chân ông nội của bà lúc xưa không. Bà bị ám ảnh bởi cái bệnh quái ác đó cháu ạ...đáng sợ lắm, và đau đớn lắm...Nhưng rồi cũng rất may mắn, bữa mua thuốc cuối cùng trước khi quyết định đi bác sĩ, thì ông uống và có đỡ nhiều cháu ạ, thế nên ông cháu cứ tự hào mãi rằng " cô bác sĩ ấy bốc thuốc tài".
==============================================================
Lại trở về với chuyện tháng 7 âm lịch này, người ta nói rằng tháng này là tháng "cô hồn". Bà không biết nó có ảnh hưởng gì đến nhiều việc không suôn sẻ lắm với ông bà cháu ạ.
Với ông, thì cũng có nhiều. Giả sử như việc đầu tư xe nhưng không ưng ý lắm, nhưng vì nể nên ông cũng ráng đi cháu ạ, đến độ mà qua anh Phương ông cũng nói là xe mượn của bạn là cháu biết mức độ rồi đấy. Rồi thì máy tính ông hỏng, có thể hư lỗi nặng. Nếu mà nặng đến mức độ thay main ( bà không biết từ này viết đúng không nữa ) thì tháng này ông trắng tay rồi cháu ạ. Rồi thì tới lượt máy tính bàn của bà, đô lên giường kiểu gì mà vấp trúng dây mạng. Rớt nguyên cái CPU của bà xuống, kết quả là lại bị gãy quạt tản nhiệt. Giờ thì không có tiền để thay luôn cháu ạ. Hi vọng tháng tới sẽ ổn định hơn mới có tiền sửa máy, hic.
Với bà, thì việc đầu tiên mà không suôn là công việc cháu ạ, tháng này bà bị mất gần 1k$ ( thời điểm này chừng này cũng khá khá để chi tiêu cháu ạ ), rồi thêm việc sức khỏe bà mấy bữa nay xuống trầm trọng lắm. bà đau, rồi sốt, rồi lại trúng gió, rồi lại bị đau đầu,...nên tính tình bà gắt gỏng hắn...
-=================================================================
Sáng nay, tâm trạng bà không vui thật. Nguyên nhân mà bà nói với ông đó là bà mệt, nhưng thực chất mệt không phải là lí do cháu ạ. Là vì bà thất vọng ông quá. Nói tới đây thì nói luôn, bà ngẫm thấy tính bà dở thật. Mỗi lần ông làm gì sai, hoặc phật ý bà là bà không nói ngay. Mà bà cho qua. Tới khi ông làm gì bà khó chịu, mấy cái cảm giác kia lại ào ào tuôn chảy tới, làm bà khó chịu với ông thật sự.
Quay lại việc khó chịu hôm nay, có 2 lí do chính. Một là bữa bà đau, bà thất vọng về ông nhiều vô cùng. Khi đau ốm, người ta thật sự chẳng muốn làm gì cả và hay cau có khó chịu. ông lại chẳng hiểu việc đó, hay ông chẳng để tâm để rồi, bà đã mệt mà cứ nói bà dậy đi ăn sáng đi đừng có nằm nữa. Nếu quan tâm sao ông không hiểu cho bà, mà nói bà nằm nghỉ đó, để ông đi kiếm gì cho bà ăn, hoặc nói làm cho bà vui vui lên cho bớt đau và khó chịu. Lúc ấy, bà tức suýt khóc, :(. Rồi thì bà đau, mà ông vẫn lười nấu đồ. Bây giờ bà đau nhẹ còn có thể giúp ông được. Nhưng thử hỏi, giả sử sau này khi đau quá chẳng hạn, rồi thì ông lười như vầy thì ai chăm sóc bà đây...Hay lại nhờ, cô hàng xóm chứ không chừng :3.
Tới lí do thứ 2, haiz. chuyến đi chơi bãi đá cháu ạ. Quá trình thì rất vui, nhưng chi tiết hóa lên thì...ông đối xử với bà chẳng ra gì cả. Việc đầu tiên là ra đứng ngoài đợi mọi người. ông hẹn mọi người 7h30, bà bước ra là 7h26. Không muốn mọi người đợi, và nghĩ rằng ông chuẩn bị xong xuôi đồ của ông hết rồi mới chạy đi mua kính bơi. ấy thế mà mua kính về lại quay về nhà mặc áo với đeo giày. ông loay hoay buộc dây giày tới 7h43 mới bắt đầu xuất phát...Trên đường đi ông còn buông những lời trách móc khó nghe với bà nữa chứ "ai biểu em chui ra ngoài đó chi, ở nhà buộc giúp anh dây giày còn tốt hơn..nghe có đau lòng không cơ chứ??..đợt 2 là xuống tắm biển, đúng là lần đầu xuống biển sâu đó bà sợ thật, cuống thật. ông đứng cách bà 3 mét, thế mà để cho 1 bạn trong nhóm ông phải ôm eo, rồi bế bà lên tảng đá. đã vậy, còn nói 1 câu rằng ai biểu em qua đây làm chi??. bà xuống là vì giang rủ qua anh Tấn với qua chỗ anh chơi. Nhưng có biết chỗ đó khó bơi đâu ạ. Bà vừa kể lại, vừa nhớ cái cảm giác đó thật không tin nổi.
Tới lí do thứ 3, là tối hôm qua. Khi loay hoay mang máy tính bàn ra ngoài vì ông sợ đô nhảy lên lần nữa. ông có nói với bà rằng phải mượn máy tính anh thiết, bà hỏi sao ông không dùng máy tính của bà. Mai bà đi học. ấy thế mà ông trả lời thế này cháu ạ "Anh còn phải dùng mấy phần mềm SAP với vài cái nữa, tưởng (...) (..) là câu gì đó mà bà nghe xong, tức vô cùng. Chẳng phải bà lo ông không có máy dạy, với mượn mấy anh cũng phiền công việc mấy anh mà cho ông mượn máy tạm để lv. ấy thế mà ông buông ra mấy lời như thế.
Chỉ trong 2 bữa, mà từ lời nói. thái độ và tính cách của ông thay đổi chóng mặt. Từ trước đến giờ, bà chưa từng nghĩ ông lại nói ra những lời ấy.
=============================================================
...Và còn nhiều cái nữa, nhưng giờ đã là 1 giờ sáng rồi. Có dịp bà lại nói chuyện cùng cháu vậy...Không biết cứ đà này, chưa chắc bà và cháu đã có duyên gặp nhau cháu ạ...( bà nói thật đấy ).
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét